Giới thiệu qua qua về bản thân một chút nhỉ!!
Mình là A đi cho dễ viết nhé . Mình là A sinh ra và lớn lên ở Hải Dương năm nay mình cũng đã 22 tuổi rồi. Từ nhỏ cũng được bố mẹ chiều nên đến tận bây giờ vẫn chẳng suy nghĩ gì cả. Cũng chẳng suy nghĩ rằng mình công việc chính là cái gì nữa vốn cũng chỉ suy rằng cứ nghe lời bố mẹ đi học là được vậy thôi nói chung tương lai nó tối mù kk. Từ lớp 1 đến lớp 9 thì cũng giống như bao học sinh bình thường khác đến trường rồi lại về nhà ăn với ngủ blabla. Số mình cũng hên gọi là ngày đó cũng gọi là có chút ít nhan sắc nói thẳng ra cũng chỉ được cái là có da trắng thôi chứ nhan sắc cái gì đâu ahihi. Hồi đó năm lớp 6 có ẻm thích mình đã viết thư giấy gửi sang cho mình hồi đó cũng dại dột thế nào lại đi gửi thư lại chứ, hey thật là. Rồi bao nhiêu buồn vui kỷ niệm kỷ iếc cũng trôi qua 3 năm, cái tình cảm trẻ con nó cứ thế trôi đến khi tôi học lớp 9. Lúc đó tôi cũng chẳng còn quan tâm hay suy nghĩ yêu là cái gì hay người yêu mình là ai cả rồi cứ thế chúng tôi chia tay rồi trở thành anh em của nhau :)).
Rồi kỳ thi cấp cũng đến tôi nộp hồ sơ thi vào trường công lập thấp điểm nhất trong tất cả các trường đó bấy giờ. Ôn thi ư tôi chẳng quan tâm, học thêm ư tôi cũng nghỉ không được nghỉ tôi trốn học để đi chơi. Ngày đó đi chơi cũng có chơi ngoài mấy quán nét ra thì chẳng đi đâu cả, đợt đó đi chơi tôi có một người bạn cũng giống tôi trốn học đi chơi với tôi tính ra chúng tôi cũng gọi là tri kỷ cmnr :)) cái kiểu éo còn gì để mất nữa ý. Đợt ấy đi chơi Mu online, thiên long bát bộ, audition, đột kích..... nhiều nhiều nhưng toàn game private game server lậu chơi tào lao hết cả lên chẳng biết mục đích của 2 thằng là đi chơi cái gì nữa. Vì có hơn một tháng cuối của lớp 9 là thường sẽ đóng tiền lên trường ôn thi cấp 3 nhưng tôi nghỉ nói dối bố mẹ là sẽ đi học thêm bên ngoài thực ra chỉ là lý do để tôi có thể đến gần những nơi có internet để có thể đạt được ước mơ là được dùng máy tính chơi game thực ra ước mơ là làm một hacker :)) nhưng rồi vào quán làm gì còn nhớ đến ước mơ nữa đâu :)) chán chưa.
Rồi kỳ thi cấp 3 thi chuyển cấp chọn trường đó đối với nhiều người nó là cuộc thi mơ ước sẽ vào được các trường danh tiếng Nguyễn Trãi, Hồng Quang,... những đôi dắt tay nhau thi chung một trường, những đám bạn quyết tâm thi để học cùng một trường để học với nhau chơi với nhau còn đối với tôi nói thẳng ra đẹp zai chẳng có, học thì dốt, chiều cao thì lùn như nấm nùm di động, blah blah thỳ cái đó là một ác mộng đến với tôi vậy nên tôi đã kể cho bạn rằng tôi chọn trường thấp điểm nhất để thi. Ờ Kỳ thi cũng bắt đầu rồi nhưng chẳng có cái gì trong đầu cả người ta nói đi thi phải thoải mái đúng là tôi cực thoải mái, thoải mái đến khi đi thi là vác theo một bộ não rỗng kiến thức.
Môn thứ 1: Văn
Vào phòng thi thì cũng như phòng thi khác kiểm tra số báo danh giấy tờ linh tinh hết cả lên, hồi đó tôi nhớ tôi ngồi sau một bạn nữ học giỏi bạn ý cũng quay xuống nói chuyện với mình nên mình cũng có ý đồ tẹo làm được bài thì cho mình chép. Đến giờ làm bài tôi cảm thấy sợ hãi nhiều thứ bố mẹ thầy cô mọi thứ quanh mình gần như tối lại tôi chẳng biết làm gì nữa cả ngồi đó chờ đợi thời gian hết thì bỗng dưng nhỏ ở trên quay xuống cầm cái bút đập bụp vào tay tôi một cái tôi giật mình như bom nổ tim đập nhanh hơi thở dốc như bị ma nhập.
Nhỏ nói : Chép bài này đi !
Tôi : Ngại..! ờ ờ cho mình chép với
Vậy là tôi chép chép chép chép hếttttttttttttttttttttttttt ! Ăn ngay con đánh dấu bài (Nhọ lần 1 ) nhỏ đó quen cô giáo nên ko bị đánh dấu
Vì Văn mình ngu vãi chưởng chẳng bao giờ mình làm được gì cả cũng chẳng biết chém theo bài văn như thế nào cả. Học văn mà phân tích cái éo gì không biết nó viết thế nào thì cho thi như thế đi còn bắt phân tích éo hiểu phân tích xong để làm cái gì nữa. Để tăng cái sự nghi ngờ và cách sống hơn à để tư duy làm thế nào giết được địch à :)) cũng éo hiểu. Hết giờ hầy một cái rồi nộp bài chờ thời gian đến chiều thi môn thứ 2
Môn thứ 2: Vật lý
Cầm đề vào tay đọc đọc đọc ờ ờ ngon rồi lý biết làm rồi không đi học nhưng về vật lý và toán cũng gọi là được 5 điểm. Ngoáy ngoáy ngoáy cũng xong môn thứ 2
Môn thứ 3 : Toán
Coi như thi xong rồi nhé.
Rồi điểm cũng đã có thời gian địa điểm xem điểm cũng có luôn tôi buồn chẳng muốn đi biết chắc là éo đỗ được rồi. Thôi cứ đi xem thế nào rủ thằng bạn trốn học kể ở trên để đi xem điểm cùng . Đến trường thì mới đến cổng cái nhỏ hôm trước ngồi trước làm ngay câu ông được có 15 điểm cái d km chưa xem nó phán câu đó chán mẹ luôn rồi chứ đùa à. Quyết định không tin vào xem phát nữa tôi với thằng kia vào xem há hốc cái mồm lên éo biết làm gì nữa trong đầu lúc đó quay cuồng lại mấy cái lo lắng đó lại ập đến với mình éo biết làm gì cả vì lúc làm bài chắc chắn sẽ đủ điểm để vào trường công lập học cho rẻ tiền học rồi :(( mà tự dưng bây giờ thiếu cmn 1 điểm cười cái cho nhẹ dạ. Hai thằng đi về vừa đi đường vừa đi vừa cười nhưng cười trong sự sợ hãi lo lắng sợ bố mẹ mắng mỏi. Rồi cái truyện trượt cấp 3 bố mẹ cũng đã biết tôi cũng suy nghĩ đến phát ốm 2 ngày ở nhà tiếp nước đi lấy hồ sơ để nộp sang trường dân lập mới ở Gia Lộc Đó là trường Lương Thế Vinh ở Trên Hà Nội Nói tao học Lương Thế Vinh có vẻ bá đấy nhưng đây là ở Hải Dương :)) lúc đi nộp hồ sơ cũng còn phải nhờ một thằng bạn dẫn đến trường rồi nộp chứ.
Rồi cũng bắt đầu năm học mới, năm đầu tiên tại trường LTV này tôi cũng được gặp nhiều bạn mới. Thì cái tiết mục trượt băng cấp 3 của mình cũng qua bố mẹ cũng chẳng nhắc đến cũng hết giận mình rồi. Đi học ngày đầu tiên ngủ dậy thật sớm nước hoa xịt vuốt vuốt trải trải xuống nhà ăn sáng để đi nhận lớp thì mẹ lườm cái hú hồn luôn.
Mẹ : đớp đi còn đi học mầy – mẹ nói mà như quát trên tay cầm bát cơm rắc chút vừng
Tôi: Vầng ạ
Mẹ: Lo cho mày ăn học mà thi cái trường có vài điểm còn không đỗ. Ngu dốt
Mẹ: Này thằng mặt ngu ăn nhanh rồi còn đi vào trường ” Gia Lộc ” nhận lớp đi mày , bác vừa gọi đt sang đoá , mày đc học lớp chọn của trường ” Gia Lộc ” nha con – nhấn mạnh chữ Gia Lộc bà chị trời đánh nhảy vào húp xùm xụp tô mỳ tôm mẹ làm và chỉ vào bát cơm của tôi mang tính kỳ thị 
Chạy thẳng xuống nhà , dắt con cào cào vừa đi vừa chửi thầm bà chị đang mở cổng thỳ mẹ goi giật lại cho 20k ăn sáng.
Tôi: Con Hin !! __ _!
Rồi phi một mạch đến trường cách nhà 3->4km gì đó rồi thở dốc dắt xe vào nhà xe gửi rồi vào lớp. Cũng may các bạn cũ ở cấp 2 cũng được chục thằng vào đây nên cũng ko ngại vì còn có người quen học cùng. Đợt đó vào lớp ngồi cố giáo xếp ngồi 3 đứa một bàn thì thế quái nào lại có 2 đồng hữu lại cùng quê nhưng ko quen biết nhau nhắc đến bố mẹ mình thế là biết nhau ngồi với nhau vậy là lại không ngại nữa lại có thêm nhiều bằng hữu :)). Tiết đầu tiên thì chắc các bạn cũng biết học sinh mới có học sinh nghịch ngợm học sinh hình lành hổ báo đầu gấu các kiểu có hết thì các thầy cô đều lên giọng để gây hoang mang cho mọi người để bớt nghịch đi :)). Học được 1 tiết thì đầu tiết 2 có một bạn chuyển vào lớp mình bạn ý tên Đức biệt danh Híp và cũng hay gọi là anh Híp cũng là thằng bạn mình tự ra làm quen rủ về nhà chơi ^^! rồi cứ thế trôi những ngày êm ả của những ngày tháng học của năm đầu cấp 3.
Học 1 tháng 2 tháng cũng đủ hiểu lớp và nhớ tên mặt mũi từng đứa một trong lớp đứa nào bựa bẩn khắm khú là biết hết. Lớp tôi là lớp nghịch không nhất trường thì cũng chẳng thằng nào đứng thứ nhất :)) lần chào cờ nào cũng được nhắc đến cái lớp :)). Lớp tôi có nhiều thành phần nghịch ngợm hổ báo có hết. Tôi là học sinh ngoan ngoãn nên cũng chẳng nghịch ngợm đánh nhau gì nhiều tôi chỉ có thêm nhiều chiến hữu chơi game cùng thôi ngày đó nói chuyện với nhau và quen nhau cũng qua game cùng sở thích đi chơi game nên quen nhau cũng dễ.
Học sinh ngoan như tôi cũng chỉ được đến 6 tháng của năm lớp 10 mà thôi, bắt đầu những cái đua đòi trốn học đi chơi game của tôi bộc phát trở lại :)). Học chán quá nghỉ đi chơi game. Đợt đó là buổi thay đổi khóa biểu mới cô giáo chủ nhiệm chép sai một buổi chiều được nghỉ lớp biết không nói nên chiều cả lớp nghỉ mấy chiến hữu chơi game cùng cũng nghỉ cô giáo gọi điện loạn hết cả lên để kêu gọi học sinh tới lớp học.
Mỗi ngày đi học là một ngày xem thời tiết
Nắng to: Nghỉ
Mưa to : Nghỉ
Mát mát: Nghỉ
Tất cả nghỉ trong quán nét :)) rồi cái năm lớp 10 cũng hết. Hết chỉ trích thầy cô các thứ cũng qua.
Hết phần 1
